Câu chuyện ốc sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói. 
"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?" 
"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy". 
"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?" 
"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy". 
Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta". 
"Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta". 
Tôi là một người đi rất chậm, nhưng không bao giờ đi lùi.(A.Braham Lincoln)

Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết!

Nha thân tặng bộ source code blog này cho những ai quan tâm.

Theo Thunglunghoahong

Bài khác

Bài viết mới

Có thể bạn thích

Chiếc lá sạch

Lời nói bịa đặt hay xỉ mạ thấp hèn..không có cách nào đánh chìm được một chiếc lá sạch. Chiếc lá sạch bị chao động bởi những lời nói vu khống, hủy báng dội lên thân nó, nhưng nó không những không bị chìm xuống dưới đáy, ngược lại tùy theo mức gia tăng của nước ( những lời nói vô bổ, tùy tiện và thô lỗ ), khiến nó càng nổi lên cao, từng bước từng bước xa rời đáy thẳm

Bài học cuộc sống từ việc ăn trộm đồng hồ của cậu học trò nhỏ

Một câu chuyện gợi cho chúng ta biết bao nhiêu bài học, không phải bài học nào thầy dạy cũng phải nói bằng ngôn từ, chỉ một hành động nhỏ thôi đã thay đổi một con người. Một bài học phải rất lớn rồi mới hiểu hết được ý nghĩa. Mời bạn xem câu chuyện qua cuộc trò chuyện của thầy và học trò cũ.