Có dư đồng nào không con

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước.

Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba… 
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: ”Có dư đồng nào không con?”. 
Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp: ”Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”. 
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…

Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết!

Nha thân tặng bộ source code blog này cho những ai quan tâm.

Sưu tầm

Bài khác

Bài viết mới

Có thể bạn thích

Đường đời

Tôi đã giật mình khi đọc bức thư của một tử tù gửi cho Mẹ của anh ta. Sao mà quen thế, sao mà đúng thế, hình như tôi vẫn thấy đâu đó quanh tôi. Nó đang tồn tại như một "văn hóa" trong xã hội, một sự đổ lỗi cho cái gì có thể đổ lỗi được. Mời cả nhà đọc bức thư này.

Nhân sinh phải biết cúi đầu, phải nhìn thấu đáo

Người anh minh phải dựa theo hoàn cảnh mà thay đổi, người trí tuệ phải dựa theo tình hình mà hành động. Một người có thể vứt bỏ hết thảy danh lợi tình, trong tâm bình thản thuận theo tự nhiên, thì nhất định sẽ nhìn ra được điểm hóa của ông trời.