Thử thách 90 ngày chạy bộ tại sao không?
Nha may mắn đã hoàn thành được 90 ngày chạy bộ liên tiếp nay nhân dịp cafe một mình Nha ngồi ghi lại một số kinh nghiệm đã trải qua để mọi người cũng hoàn thành thử thách 90 ngày chạy bộ một cách dễ dàng.
Sáng nay lại là một buổi cà phê một mình.
Không phải vì cô đơn.
Mà vì sau 90 ngày chạy liên tiếp, Nha bắt đầu thích những khoảng lặng như thế này.
Có người hỏi:
“Anh Nha ơi, sao anh chọn chạy bộ mà không chọn môn nào dễ hơn? Bơi cho đỡ mệt, đạp xe cho đỡ đau chân?”
Nha chỉ cười.
Thực ra không phải Nha chọn chạy bộ đâu.
Mà là… chạy bộ chọn Nha đấy chứ.
Nó đến rất tự nhiên. Một buổi sáng xỏ giày ra ngoài, chạy 3km cho vui. Rồi hôm sau 5km. Rồi tự nhiên một ngày nào đó, bạn nhìn lại và thấy mình đã chạy 90 ngày liên tiếp.
Và điều điên rồ hơn?
Sau 90 ngày ấy, Nha hoàn thành Vietnam Mountain Marathon với cự ly 70km.
Nếu 3 tháng trước ai nói điều đó với Nha, Nha sẽ hỏi lại:
“Bạn có nhầm người không?”
Nhưng cuộc sống thú vị lắm. Khi bạn kiên trì đủ lâu, những điều từng nghĩ là “không thể” sẽ dần trở thành “à, cũng được mà.”
Hôm nay, ngồi với ly cà phê, Mãnh Tử Nha muốn chia sẻ vài kinh nghiệm thật – không màu mè, không giáo điều – để nếu bạn muốn thử thách 90 ngày chạy bộ, bạn có thể làm được.
Và tin Nha đi… bạn làm được.
1. Tạo thói quen - Đừng chờ có động lực mới chạy
Sai lầm lớn nhất là: “Mai có hứng thì chạy.”
Tin buồn là: hứng rất hay ngủ nướng.
Trong 90 ngày, Nha không dựa vào cảm hứng. Nha dựa vào lịch.
Chạy bộ phải trở thành một phần trong ngày, giống như đánh răng. Bạn không đợi “có động lực đánh răng” đúng không?
- Nha chọn một khung giờ cố định.
- Có hôm 5h sáng. Có hôm 6h.
- Dù mệt, dù bận, Nha vẫn ra ngoài.
- Trời mưa Nha chạy dưới hàm xe
- Trời mưa Nha chạy dưới hàm xe
Có những ngày chạy xong thấy mình như siêu nhân. Có những ngày chạy xong thấy mình như… siêu nhân bị tụt pin. Nhưng quan trọng là: Nha vẫn chạy.
Sau khoảng 21 ngày, cơ thể bắt đầu quen.
Sau 45 ngày, não bắt đầu “nghiện”.
Sau 60 ngày, bạn sẽ thấy nếu không chạy là thiếu thiếu.
Thói quen không tạo ra trong một đêm.
Nhưng khi nó hình thành, nó kéo bạn đi rất xa.
2. Từ bỏ cám dỗ - Netflix không chạy thay bạn đâu
Chạy bộ không khó. Khó là… từ chối những thứ khác.
- 6h sáng, trời mát.
- Nhưng giường thì êm.
- Tối bận đi nhậu với bạn bè.
- Tối bận đi nhậu với bạn bè.
Nha cũng là con người. Nha cũng thích ngủ. Nha còn thích nhậu nữa. Nhưng mỗi lần muốn ở lại trên giường thêm 30 phút, Nha tự hỏi:
- Giường có giúp mình khỏe hơn không?
- Giường có giúp mình hoàn thành 70km không?
Câu trả lời là không.
- Có những buổi tối bạn bè rủ ăn khuya.
- Có những hôm deadline dí sát.
- Có những hôm trời mưa.
Nếu bạn muốn hoàn thành 90 ngày, bạn phải chấp nhận từ bỏ một số cám dỗ nhỏ. Không phải sống khổ hạnh. Mà là ưu tiên đúng thứ. Bạn không thể vừa muốn tiến bộ, vừa muốn thoải mái mọi lúc.
Chạy bộ dạy Nha một bài học rất đời: Muốn lên dốc, phải chấp nhận tim đập nhanh.
3. Tự động viên - Đừng chờ ai vỗ tay
Sự thật phũ phàng: Không phải ngày nào cũng có người cổ vũ bạn.
- Có những sáng Nha chạy một mình. Không nhạc. Không người. Không tiếng vỗ tay. Chỉ có những ánh mắt nhìn soi mói. Chỉ có tiếng bước chân và hơi thở.
Nhưng Nha học được cách tự nói với mình:
- Thêm 1km nữa thôi.
- Chậm cũng được, miễn là không dừng.
- Nha không so mình với người khác.
- Nha so mình với phiên bản hôm qua.
Hôm qua 5km.
Hôm nay 6km.
Hôm kia pace 6:30.
Hôm nay 6:10.
Tiến bộ nhỏ thôi, nhưng đều. Tự động viên là kỹ năng cực quan trọng. Không chỉ trong chạy bộ, mà trong công việc, trong cuộc sống. Khi bạn có thể tự kéo mình dậy vào những ngày mệt mỏi, bạn đã mạnh hơn rất nhiều rồi.
4. Sự cổ động từ người thân - Năng lượng không mua được
Nha may mắn.
- Gia đình không hỏi: “Chạy làm gì cho mệt?”
- Bạn bè không nói: “Thôi nghỉ đi.”
Thay vào đó là:
- Cố lên anh. Em mua sữa cho anh rồi.
- Bao giờ thi?
- 70km hả? Ghê vậy!
Đừng coi nhẹ những lời động viên nhỏ. Chúng có sức mạnh hơn bạn nghĩ. Có hôm Nha mệt rã rời. Nhưng nghĩ đến những người tin mình làm được, Nha lại xỏ giày ra ngoài. Nếu bạn đang muốn thử 90 ngày chạy bộ, hãy nói với người thân. Hãy chia sẻ mục tiêu của bạn. Khi bạn nói ra, bạn sẽ có trách nhiệm hơn với nó.
Và đôi khi, một câu “Cố lên” đúng lúc có thể đẩy bạn thêm 5km nữa.
Và rồi… 70km Ultra Trail
90 ngày liên tiếp không phải để “check-in cho vui”. Nó là nền móng.
Ngày Nha đứng ở vạch xuất phát của Vietnam Mountain Marathon, nhìn quãng đường 70km phía trước, Nha không còn lo lắng như trước đây.
Nha biết mình đã chuẩn bị đủ. 70km không phải là câu chuyện của một ngày. Nó là kết quả của 90 ngày liên tục:
- Có những đoạn dốc đứng.
- Có những lúc tưởng như chân không nhấc nổi.
- Có lúc downhill mà chân không dám nhấc lên.
- Có lúc downhill mà chân không dám nhấc lên.
- Có những khoảnh khắc Nha tự hỏi: “Sao mình lại đăng ký cái này?”
- Rất nhiều tiếng nói nhỏ rằng bỏ cuộc thôi.
- Rất nhiều tiếng nói nhỏ rằng bỏ cuộc thôi.
Nhưng rồi Nha nhớ lại những buổi sáng 5h. Nhớ lại 90 ngày không bỏ cuộc. Nhớ lại từng bước chân nhỏ đã tích lũy.
Và Nha đi tiếp.
Khi cán đích 70km, Nha không chỉ thắng một cuộc đua. Nha thắng phiên bản cũ của mình. Thử thách 90 ngày - Tại sao không?
Bạn không cần phải chạy 70km. Bạn không cần phải thi Ultra. Bạn chỉ cần bắt đầu:
- 3km mỗi ngày.
- Chậm cũng được.
- Đi bộ xen kẽ cũng được.
- Quan trọng là liên tục.
Chạy bộ không chỉ thay đổi cơ thể. Nó thay đổi cách bạn suy nghĩ.
- Bạn sẽ kỷ luật hơn.
- Bạn sẽ bền bỉ hơn.
- Bạn sẽ tự tin hơn.
Và một ngày nào đó, bạn sẽ nhìn lại và nói:
- May quá, ngày đó mình đã bắt đầu.
Ly cà phê sáng nay đã hết. Nhưng trong đầu Nha lại nảy ra một ý nghĩ vui vui: Nếu Nha làm được 90 ngày, bạn cũng làm được.
Câu hỏi không phải là “Có nên thử không?”
Câu hỏi là: Bao giờ bạn bắt đầu?
Câu hỏi là: Bao giờ bạn bắt đầu?
Hẹn gặp bạn trên đường chạy những giải tiếp theo nhé!.
Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết!
Nha thân tặng bộ source code blog này cho những ai quan tâm.